Về quê

Tuần trước về quê mà tuần này mới có thời gian viết lách. Lâu lắm rồi mới về, cảm thấy thật thoải mái. Quảng Ninh, vừa có biển lại vừa có núi. Gió biển thổi vào mang theo hơi nước mằn mặn, cảm thấy không khí tươi mát, dễ chịu hơn hẳn. Ở Hà Nội lâu ngày, quanh năm xô bồ, người vs người chen chúc, tàu xe khói bụi nhiều khi muốn phát ốm. Về quê cảm giác không khí khác hẳn. Nhà ông lại trồng nhiều cây cối, từ cây ăn quả đến cây cảnh. Mùi của biển, mùi của cây cối, mùi của hoa, mùi mít sắp chín đều khiến tâm trạng thoải mái hơn nhiều. Ông bà ở quê cũng không phải ông bà ruột nhưng luôn khiến mình có cảm giác cực kỳ thân thuộc. Có lẽ do ông bà hiền lành tốt bụng quá, lúc nào cũng quan tâm từng chút từng chút một. Một năm chỉ về quê thăm mộ có 1 lần, lần nào bà cũng đùm đùm bọc bọc rất nhiều đồ gửi cho nhà mình, lúc cả nhà đang tụ tập ăn uống thì bà ra sau vườn hái mít, trời đất, tận 7 quả mít gửi cho, bảo lộc của cụ. Có thể quan hệ họ hàng của bên nhà mình không tốt lắm nên luôn thích cảm giác ở bên đó. Dù không phải họ hàng mà đối đãi vẫn tốt như vậy. Ông bà các bác đều rất nhiệt tình, thân thiết với gia đình mình. Chỉ là những hành động nhỏ thôi nhưng thật cảm động. Ông  có sở thích chăm cây cảnh, quanh nhà rất nhiều rất nhiều cây cảnh, từng góc sân từng khoảnh vườn đều trồng cây. Với cái đứa trồng xương rồng cũng chết thì quả là kì diệu.

Chụp một cây thôi, còn không phải chụp cả cây thì hơi thiếu ánh sáng, mít năm nay sai quả lắm, cây nào cũng phải hơn chục quả ấy 😀

Zalo_636338924220255265

Một số góc sân vườn của ông, chụp sau cơn mưa, cây cỏ như bừng sáng vậy, huhu, ảnh không thể diễn tả được điều đó đâu, hôm đó vẫn còn mưa lất phất, đội cái nón của bà đi loanh quanh chụp choẹt mà bị mọi người cười

This slideshow requires JavaScript.

Tuần trước đi ăn với Thúy Thúy, lâu lắm mới đi ăn linh tinh, lâu lắm mới quay về khu Chùa Láng ăn thịt xiên của anh đẹp trai. Giờ không phải ngồi ngoài vỉa hè, xếp hàng lâu ơi là lâu nữa, có cửa hàng 3 tầng, có ghế ngồi, có nhiều món hơn rồi. Trước chỉ có thịt xiên, bánh mì kẹp thịt xiên, giờ có thêm nộm, khoai tây chiên, rồi bánh mì nướng bơ tỏi, bơ mật ong hay thêm 2,3 loại sốt ăn kèm. Dĩ nhiên anh đẹp trai vẫn nhiệt tình chu đáo như trước dù anh chẳng còn nhớ mình là ai nữa =))))) Nhưng không rõ do giờ ra trường đã lâu, không còn là sinh viên nữa nên cảm thấy thịt xiên không còn ngon như trước, không biết do mình thay đổi hay tay nghề anh ấy giảm sút. Có lẽ do cả hai 😀

Advertisements

Harsh sunlight

Mấy bữa nay, Hà Nội nắng nóng gay gắt, nhiệt độ ngoài trời giữa trưa lên đến hơn 50 độ C, ban đêm vẫn trên 30 độ C. Thời tiết thật đáng sợ. 6h sáng ra khỏi nhà, nắng đã chói chang, đi sáng sớm mà cảm tưởng như là buổi trưa vậy. Chiều tan làm, chờ đến 6r 7h mới rời công ty mà cảm tưởng như đi vào cái lò, hơi nóng bốc lên từ mặt đường phả vào người. Thật muốn ngất đi : ))))))

Nhắc chuyện thời tiết, rồi nghĩ đến những con người hiện vẫn phải làm việc ngoài trời dưới thời tiết khắc nghiệt này. Nghe nói có rất nhiều người ốm, say nắng.  Ừ thì đời sống con người ngày càng được nâng cao, nhưng cũng chỉ là ở 1 bộ phận nhất định của xã hội, mâu thuẫn xã hội, khác biệt giai cấp vẫn quá lớn, số lượng những ngời nghèo vẫn còn quá nhiều. Nói vậy thôi, buồn vậy thôi chứ đâu có thay đổi được gì. Bản thân vẫn đang vật vã với cuộc sống của mình

Hôm nọ đọc được bài viết của 1 cô viết rằng hồi cô 40,45 tuổi, cô nghĩ cô có thể làm việc đến năm 80 tuổi. Thật dáng ngưỡng mộ, có những con người có thể tìm được công việc khiến họ say mê đến như vậy. Không rõ cô mất bao lâu dể tìm được đúng công việc dành cho bản thân nhỉ? Thật may mắn! Mình vẫn đang luẩn quẩn trong việc tìm ra con đường riêng, vẫn không biết đâu mới là nơi phù hợp với bản thân, công việc nào là đam mê thực sự. Quả thực nếu làm đúng việc bạn thích, ít nhất tâm lý cũng thoải mái hơn chứ, khó khăn trong công việc cũng k chỉ còn là stress, áp lực, mệt mỏi như bây giờ. Mỗi ngày đi làm cũng k phải ngồi đếm thời gian xem còn bao lâu mới được xách túi đi về. Nghe cũng đã thấy mệt :v

Hôm qua hôm kia lại lấy quyết tâm lôi quyển sách của Jane Austen ra đọc và rồi lại thở dài không ngấm nổi văn phong này. Văn học Anh hay Pháp luôn có những câu văn quá dài dòng, quá màu mẽ lãng mạn. Không hiểu sao đọc k hợp. Quanh quẩn rồi những cuốn sách của Mỹ vấn là phù hợp với mình nhất, tình tiết câu văn rất gọn, rất dứt khoát. Nếu nói văn học Anh Pháp là 1 tiểu thư cổ điển nhu mì dịu dàng như nước thì rõ ràng văn học Mỹ phải là 1 cô gái Digan mạnh mẽ phóng khoáng . Mình không phủ nhận nhân vật nữ của Austen hay và độc đáo, xét vào thời đại đó, suy nghĩ tư tưởng của bà được coi là phá cách tiến bộ. Tuy nhiên lối viết lan man đậm chất châu Âu đó thì mình lại không đọc được. Có chút làm mình buồn ngủ =)))) Đọc mấy truyện của Mỹ, từ văn học hiện thực đến văn học lãng mạn luôn làm mình bị cuốn hút đọc 1 mạch từ đầu đến cuối, nhưng với văn học Âu, trời đất, các câu thoại dài quá dù chỉ nói về 1 vấn đề duy nhât. Nói vậy thôi, vài năm nữa, có lẽ quay lại đọc sẽ lại thấy thú vị và đủ kiên nhẫn đọc trọn vẹn 1 tác phẩm 😀

À há, dự định bảo post mấy món ăn mấy đợt chủ nhật trước ở nhà làm mà toàn quên 😀 hihi, thật thích những cuối tuần, sáng dạy đi chợ, về làm 1 món nào đó cầu kì 1 chút rồi tự thưởng thức. Có vẻ hơi tự kì nhưng khổ cái là mình lại thích thế, vừa ăn vừa nhìn hàng cây xanh mượt trước ban công, nghe tiếng gió rì rào trong vòm lá, yêu đời lắm. Mà mình đúng là người có tâm hồn ăn uống, bữa trưa ở công ty mà còn mua bún ninh sườn mang đến công ty ăn canh bún được, nhìn bát bún thấy ảo diệu vô cùng :p

Diary 27/05/2017

Dạo này lại bị cuốn vào văn hóa Trung Hoa:  những câu nói hay, những bài hát, giai điệu hiện đại pha chút âm điệu dân tộc, những bức tranh thủy mặc buồn, những câu thơ Đường ý tại ngôn ngoại. Nhưng đa số lại nhuồm màu sắc trầm buồn. Cảm xúc cũng vì vậy mà thay đổi theo.

Bữa trước có đọc 1 câu rất hay: Nhược Thủy Tam Thiên, Chích Thủ Nhất Biều/ Only need one bowl of water from thousands of rivers, Only need one person in millions of people out there!. Dịch nôm ra là Ba ngàn con sông nhưng chỉ uống 1 gáo nước, Thiên hạ vạn người nhưng  chỉ cần một người. Câu này với câu Nhất kiến chung tình là ước mơ về tình yêu của mình. Một tình yêu duy nhất, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đương nhiên biết điều này rất mơ mộng viển vông nhưng lại không thể ngăn bản thân khát khao điều đó. Chắc do thế mà ế đến giờ =)))))

Chục ngày nữa Tân thi vào cấp 3, có chút lo lắng. Vì thằng bé đầu óc ko sáng láng lắm lại còn hay làm ẩu. Cảm thấy thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào nó học cấp 1, mình học cấp 2, giờ đã là mình đi làm, nó thi vào cấp 3. Trưởng thành rồi, thực có chút không lỡ, thực lòng muốn trở về những mùa hè được rong chơi với bạn bè. Không còn mùa hè nữa rồi

Bài này sáng nay vô tình nghe. Thích bản cover hơn cả bản gốc. Bản gốc là nữ hát, bản cover là 1 giọng nam rất đặc biệt. Rất thích cách hát luyến láy này, gợi  1 mối tình day dứt khó quên. Bài hát nhẹ nhàng như 1 dòng suối nhỏ len lỏi vào lòng người. Nghe bài này chợt nhớ đến quyển Kiếp sau của Marc Levy, quyển tiểu thuyết đọc từ khá lâu rồi. Câu chuyện tình trong đó trải quá 3 kiếp mới có được cái kết viên mãn. Có chút màu sắc liêu trai của văn hóa Phương đông, rất ám ảnh người đọc. Đến giờ tên nhân vật không nhớ được nữa nhưng ấn tượng về tình yêu của cặp đôi đó vẫn còn, màu đỏ ám ảnh của bức tranh thiếu nữ đó vẫn in sâu trong ký ức. Quyển tiểu thuyết phải đọc đến lần 2 mới ngấm hoàn toàn do bố cục câu chuyện có chút phức tạp. Vẫn là quyển tiểu thuyết của Marc Levy mình thích nhất

 

Woa, the sun’s shining

Oa, Blog có comment đầu tiên. Cảm giác thật tuyệt, vì có người dành chút ít thời gian gõ cho mình lời khuyên. Có những người tuy xa lạ nhưng thật đáng yêu quá đỗi

Sau 2,3 ngày mưa bão, trời lại hửng nắng. Hôm nay thời tiết đẹp vô cùng , nắng dịu dàng, gió cũng chỉ khe khẽ, không khí tươi mới mát mẻ. Thật thích hợp để đi chơi. Mới chớm hè, tiết trời vẫn còn dễ chịu lắm, chưa quá gay gắt. Phải tận hưởng trước khi cái nắng trở lên gay gắt hơn. Hà Nội vào mùa bằng lăng tím. Bao giờ cũng vậy, bằng lăng tím nở trước, tím rực một góc trời. Khi băng lằng gần tàn thì phượng vĩ bắt đầu nở. Mùa hè luôn rực rỡ sắc màu như vậy. Chợt nhớ ngày xưa ghét bằng lăng  lắm, chỉ thích phượng vỹ thôi. Trường cấp 2 chỉ có bằng lăng.  Các cô bảo đất nơi đó không thích hợp trồng cây phương, có thử trồng nhưng đều không sống nổi. Ngày đó cứ buồn mãi vì cứ nghĩ màu đỏ của phượng rực rỡ làm sao, một góc trời cứ rực lên như thế, chói mắt như thế, dù ở xa như nào cũng nhìn thấy. Bằng lăng không như vậy. Đầu mùa cứ tím ngắt, một màu tím day dứt lòng người, như bà mình hay gọi là tím buồn, rồi màu tím ấy cứ phai nhạt dần, nhạt đến khi chỉ còn màu tím nhàn nhạt và rụng xuống. Vậy là hết một mùa hoa.

Hè đến, lại nhớ những ngày tháng còn đi học, ngồi chờ dài ở bến xe bus. Những buổi đi học sớm, nắng ban mai dịu dàng. Màu xanh của lá che trên đầu, ánh nắng như nhảy nhót trên các phiến lá. Rất thích cảm giác giơ bàn tay lên bầu trời để nắng xuyên qua các ngón tay, thật tuyệt. Mỗi khi nhớ về những năm tháng đó đều thấy bình yên lạ. Có cô gái nhỏ yên tĩnh ngồi ở 1 góc ngắm nhìn tán cây xanh mượt, ngắm nhìn bầu thời trong vắt, ngắm nhìn ánh nắng tươi vui. Những ngày tháng giờ ngẫm lại thấy như một giấc mơ huyền ảo được bao phủ bởi màu nắng lung linh

Hà Nội vẫn thật đẹp đúng không, mùa nào cũng đẹp ❤

This slideshow requires JavaScript.

The holiday is over

Cũng qua được 3,4 ngày rồi :v Bắt đầu đi làm bình thường nhưng hnay sáng thứ 7 ở cty nên mới có t/g viết lách. Kì nghỉ lễ k có gì đặc biệt, trong khi đa số các bạn bè đi du lịch đi chơi xa thì t đơn giản chỉ là về nhà, ăn 1 bữa cơm với gia đình, ngồi lăn lê bò toài đọc conan. Thích cái không khí như vậy hơn. Bố bảo k biết còn được mấy cái lễ như này nữa, mẹ làm thịt 1 con gà rồi cả nhà quây quần ăn uống. Chính vì vậy giờ t thích về nhà hơn, 1 năm được mấy dịp thảnh thơi về nhà nghỉ mà k phải cập dập vội vàng xuống HN chứ.

Đợt này tại thằng Tùng mà phải xuống sớm, lẽ ra nghỉ hết thứ 3 nhưng nó rủ đi vs nó chiều thứ 2 vậy là lại lọ mọ xuống sớm. Ờ ha, nhắc đến nó lại nghĩ, sau này tìm chồng, phải lựa 1 ng quan tâm mình như nó. Trời đất, đúng kiểu có tình cảm nên rất quan tâm, rất để ý ấy. Bữa đó đi xe máy xuống, mình buồn ngủ, chốc chốc n lại ngoái cổ lại nhìn mình, rồi hỏi m ngủ chưa. Nhớ lúc hơi nhúc nhích 1 tý, n ngay lập tức đưa tay ra đằng sợ vì sợ mình ngã. Ôi mẹ ơi, nhanh như chớp. Đấy mới đúng là quan tâm đó à. Đời này có đc thằng bạn như thế quá mãn nguyện rồi. Cơ mà bữa hsau đi dọn nhà cho n thì hơi ê ẩm. Dù chẳng phải làm nhiều, chỉ phải xếp đồ thôi vì có bn n bê hết rồi :v Chẳng phải bê gì cả, huhu, đúng là đàn ông đích thực, k để con gái bê đồng nào

Chiều này định đi cắt tóc, cũng lâu lắm rồi. Lần cuối cắt hình như từ trước tết âm rồi.  Đợt trk ngắn lắm, h dài đã buộc lên được. Có lẽ k cắt ngắn hẳn đầu, hè mà, ngắn quá vài bữa nữa dài ra xíu lại lỡ cỡ, k buộc được thì nóng muốn chớt lun à 😀

Niềm vui nho nhỏ

Hôm nọ có gửi cho văn phòng Đà Nẵng chút quà.  Nói là chút không phải nói ngoa đâu, có 9 người trong đó mà chỉ gửi được có 4 hộp ô mai bé bé, thôi thì của ít lòng nhiều. Hnay các anh chị mới nhận được, mọi ng thi nhau inb cảm ơn mà mình cũng thấy vui vui. Thật ra ý tưởng mua quà đến bất chợt lắm. Sáng đó nhờ chị Nhi check tài liệu j đó, rồi thấy sao làm lâu lắm rùi, cũng hay nhờ vả anh chị mà chưa một lần thể hiện câu cảm ơn 1 cách tử tế. Có lẽ với nhiều ng, đó là việc các anh chị ấy làm công ăn lương, nghiễm nhiên phải làm thôi. Nhưng thực sự đôi khi mình muốn m.n cảm nhận được tình cảm mình dành cho m.n  là trong cả cs thường ngày chứ không chỉ đơn thuần trong công việc. Nếu đổi là mình, nhận được quà như vậy cũng vui chứ, vì sẽ có cảm giác ngoài công việc khô khan mệt mỏi vẫn còn những tình cảm khác, nhờ vậy mà khi làm việc cũng sẽ vui vẻ thoải mái hơn

Làm việc nốt sáng mai là được nghỉ lễ. Nghỉ được lâu, về quê nghỉ ngơi cho khỏe. Vài bữa nay công việc áp lực, các mối quan hệ đều k ổn nên có cảm giác muốn ốm. Cần về nhà, về căn phòng quen thuộc, góc ban công quen thuộc. Cần 1 buổi sáng trong lành,  kê ghế ra ban công, uống 1 cốc nước gì đó chua chua, mở bài hát nhẹ nhàng quen thuộc và đọc 1 quyển sách mới.  Ui, mùa này còn có thể nghe tiếng chim hót nữa, mới đầu hè nên ánh nắng cũng dịu nhẹ chứ không gay gắt quá, tiết trời mấy bữa nay cũng vẫn còn mát mẻ. Thật tuyệt phải không? Có cảm giác như trở lại tuổi thơ, ngày lễ được nghỉ học tha hồ bò lăn bò toài ra đọc truyện ăn vặt 😀

My.Neighbor.Totoro.full_.126422

Attention

Úi chà, đây là MV mới ra của Charlie Puth. Lâu lắc rồi mới nghe một bài Us-Uk mới. Nhạc của Charlie vẫn dễ gây nghiện như ngày nào. Giai điệu dễ nghe, lời bài hát dễ hiểu, gần gũi như 1 câu chuyện thường ngày. Ahihi, cơ mà câu ch đằng sau nó thì rất thú vị =)))))) liên quan đến vụ nyc của Charlie Puth năm ngoái. Chẳng hiểu sao chỉ thấy ch này buồn cười thôi =))))) Nói sơ qua nha: năm ngoái lộ ảnh Charlie và Bella Thorne hôn nhau ngoài bờ biển, báo chí rầm rộ lên công khai yêu nhau, cả 2 k nói gì. Vài bữa sau Charlie làm 1 loạt tweet trên twitter tố Bella bắt cá 2 tay, chưa ct nyc nhưng bảo vs Charlie là ct rồi :v Điều buồn cười hơn là sau đó Bella post tweet nói đã ct nyc lâu rồi và quan hệ vs Charlie chỉ là bạn bè :v Ngang tạt gáo nước lạnh vào Charlie :v Đắng lòng. mà thây kệ, giờ có nhạc hay để nghe là tui vui rồi :v Thôi đừng như Taylor là được, thay ny như thay áo và đánh dấu bằng 1 bài hát mới =)))

À, dạo này blog có ng follow. Thật ra vốn lập ra cái này chỉ để viết linh tinh như nhật ký thôi. Có ng like hay follow cũng chẳng để làm gì cả. Nói thật cũng chẳng ai rảnh đi đọc đống linh tinh mình viết. Tuy nhiên cũng hay, dạo này bắt đầu follow các blog khác, các bài viết của mọi ng là để nhiều ng đọc nên có nội dung và chau chuốt hơn, hình ảnh cũng đẹp nữa 🙂