Mưa mưa mưa

Hè năm nay có một thứ rất thú vị là thời tiết. Cứ mỗi khi nghĩ hè về, nắng chói chang thì lại có tin gió mùa đông bắc, mưa gió rú rít, trời trở lạnh  Nhưng mà thích mà, trời mát mẻ đẹp lắm

1

Sáng nay được bữa đi làm muộn xíu. Hơn 7h mới ra khỏi nhà, ngồi nhà chờ tạnh mưa hẳn rồi mới ra ngoài. Tiết trời trong trẻo, hơi lạnh một chút nhưng trời này hợp ngồi ban công đọc sách thưởng trà =)))) Tiếc là mưa 1 phát thì thôi lại ru rú trong nhà. Chiều nay hẹn chị Hiền vs chị Thúy vào nhà ăn uống. Nhắc đến ăn, tối hqua đi ăn thử nộm sứa ở gần nhà, công nhận 30k/1 bát mà đầy ú ụ lun à

^277351E7BDC07D5D2444EB58184B082D7156A664F4214AFCE7^pimgpsh_fullsize_distr

Tự nhiên sáng nay cứ nghĩ mãi 1 câu thơ “…giữa quên và nhớ” k nhớ lắm đọc ở đâu, rồi search các kiểu ra bài thơ này, đọc cũng hay, thỉnh thoảng tự nhiên cứ thơ thẩn vậy đó, nhiều khi cứ như người trên mây trên gió. Luôn có cảm giác mình k thuộc về thời đại này, k thuộc về cs thành thị xô bồ này. Nhưng rồi tự hỏi, nếu đặt vào thời xưa, vs cá tính của mình, liệu có tồn tại nổi??? Vẫn nhớ chuyện cuộc đời mỗi người phải tìm ra một mục tiêu, 1 lẽ sống chứ k phải để mọi thứ cứ trôi qua vật vờ, k mục đích. Nhưng rồi lại phát hiện ra bản thân hiện tại dựa vào đâu để có ước mơ, để sống vì ước mơ khi cứ trì trệ mãi thế này. Dù có thay đổi vẻ bề ngoài thế nào cũng k thể tự tin lên được. Chỉ là vui trong phút chốc rồi nhận ra, bản thân bây giờ k tự tin như cô gái 16,17t năm đó. Khác biệt ở chỗ, 17t năm đó sống có ước mơ, có hoài bão, có nỗ lực phấn đấu. Hiện tại chỉ là 1 mớ bòng bong, loay hoay tìm lối ra. Hqua xem “28 tuổi vị thành niên” có nhắc đến 1 câu rất hay của Tiểu Yến Tử ở Hoàn châu cách cách “Làm gì đó vẫn tốt hơn là không làm gì”. Đúng vậy, phải làm gì đó, phải học, phải thay đổi lối sống. Có kiến thức mới tự tin từ bên trong được. Có thể k xinh đẹp lắm nhưng nhất định k thể ngu dốt. Bước đầu khóa FB được rồi, đã k tốn t/g vô nghĩa vào việc lướt FB nữa. Rồi sẽ dần dần lấy được thói quen học hành, đọc sách như trước. Trong “Thời niên thiếu không thể quay lại” có 1 câu rất hay “Cái khó nhất là kiên trì đến cùng”. Đúng vậy, quyết tâm ai cũng có thể có, nhưng kiên trì quyết tâm đến cùng thì ít người có được. Tớ năm ấy có thể quyết tâm đến thế, tớ cũng hiện tại cũng không nên bỏ cuộc. Không bao giờ là quá muộn cả. Chỉ có bản thân  k chịu thay đổi thôi. Năm nay 23t, k phải là 43t, vẫn còn có thể khác được mà. Con gái vẫn đẹp nhất khi có tri thức. T k muốn làm 1 cô gái xấu xí từ trong ra ngoài

Góc trích thơ:

Giữa hai chiều quên nhớ

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành người xa lạ
Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

Trái tim đa mang chở tình yêu tròng trành
Thương với nhớ lắc lư nhịp sóng
Em là gì giữa bốn bề vang vọng
Anh nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên.

Đọc xong bài thơ trên lại chớt nhớ đến Triệu đóa hồng. Nói ra thật xấu hổ, bài hát  này thì nghe đã lâu mà mãi đến năm ngoái mới lần đầu đọc bài thơ này. Lời thơ giản dị thôi nhưng lay động  lòng người. Mà cũng khâm phục người chuyển ngữ sang tiếng Việt. Dù không rõ có sát được với nguyên tác, có hay được như nguyên tác ko nhưng ít nhất với người Việt thì đây vẫn là bài thơ hay, kinh điển về ty. Các bài thơ tình nước ngoài, đến giờ vẫn cực thích bản dịch Tôi yêu em Puskin của Thúy Đoàn và bản dịch Triệu đóa hồng của Thái Bá Tân.

Triệu đoá hồng

Xưa một chàng hoạ sĩ
Có tranh và có nhà
Bỗng đem lòng yêu quý
Một nàng rất mê hoa

Và chiều lòng người đẹp
Để lấy tiền mua hoa
Chàng đã đem bán hết
Cả tranh và cả nhà

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy

Sáng hôm sau thức dậy
Nàng nhìn ra lặng người
Tưởng đang mơ vì thấy
Cả một rừng hoa tươi

Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ
Ai đây chắc rất giàu
Thì thấy chàng hoạ sĩ
Đang tội nghiệp, cúi đầu

Họ gặp nhau chỉ vậy
Rồi đêm nàng đi xa
Nhưng đời nàng từ đấy
Có bài hát về hoa

Có chàng hoạ sĩ nọ
Vẫn vợ không, tiền không
Nhưng đời chàng từng có
Cả một triệu bông hồng

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy.

Nhắc tới Thái Bá Tân,  quả thực k nhớ nổi đã đọc được những tác phẩm văn học nước ngoài nào được Thái Bá Tân dịch, nhưng cái tên này thì quá nổi tiếng rồi. Đợt ở nhà ông bà, rất ấn tượng với tập truyện ngắn của Thái Bá Tân. Quả thực rất hay, đợt đó bị ngộ phong cách viết của ông.  Văn phong nhẹ nhàng, có chút trào phúng nhưng nội dung rất sâu sắc. Đề tài cũng phong phú đa dạng, nhắc đến nhiều vấn đề xã hội thời mới đổi mới vẫn còn giá trị đến ngày hôm nay. Hiếm khi có tập truyện ngắn nào mà mình đọc say mê đến thế

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s